Thanktrip-title-image

Blog

lou cafe bạc sỉu

Không bạc sỉu nào ngon bằng bạc sỉu ở Lou cafe

Người ta thường nói “Bạc sỉu – thức uống của kẻ nặng tình”. Tôi cũng không rõ bản thân mình mê mê mẩn mẩn đến nghiện cái vị ngọt đắng bạc sỉu ở Lou cafe vì lí do gì. Không rõ bản thân là một kẻ nặng tình, mãi đắm chìm trong những mảnh kí ức xưa cũ. Cũng không rõ bản thân vì yêu thích sự thân thiện của vợ chồng chủ quán hay đơn giản chỉ vì hương vị – một vị bạc sỉu ngon không nơi đâu sánh bằng. Nhưng, tôi nghiện lắm, nghiện cái vị bạc sỉu ở Lou cafe đến chết mê chết mệt!

Một Lou cafe nhỏ bé giữa phố Đồng Hới rộng thênh thang

không gian ngoài trời Lou cafe 1

Không gian xanh mát, thích hợp để tâm tình và cả tỏ tình

Lou Cafe – 05 Hồ Xuân Hương – một con ngõ giữa thành phố Đồng Hới bộn bề.

Những ấn tượng ban đầu của bất kì ai khi đến với Lou chính là sự mộc mạc, trầm ấm, tươi mát. Quán được thiết kế với những nội thất mang cảm giác xưa cũ. Chắc lần cuối người ta thấy những bộ bàn ghế, khung cửa sổ,… kiểu này là từ những năm 90 hoặc 2000. Anh chủ tận dụng những tấm cửa gỗ bạc màu để làm mặt bàn. Có riêng cả một bộ ấm tách uống trà chỉ dành để ngồi hàn huyên tám chuyện chứ không hề tính phí. Bên ngoài hiên phù đầy cây, hoa. Những giàn cây leo nối đuôi nhau lên tận tầng 2, thật mát mắt!

Không gian quán khá nhỏ. Mặc dù có hai tầng nhưng có nhiều không gian tách biệt vì nhiều mục đích khác nhau.

Tầng 1 được chia thành ba khu vực: Nơi khách ngồi uống cafe, khu pha chế và một phòng làm việc riêng của em trai anh chủ. Tầng 2 có 2 khu vực chính: phòng may thiết kế váy cưới và một ban công uống cafe siêu chill.

Thật hiếm có quán cafe nào ở Đồng Hới lại tích hợp nhiều điều lý thú đến như vậy! Lắm lúc đến Lou uống cafe cũng không rõ vì vị hay vì không gian quán. Có thể đối với một số khách, như vậy là chật chội, như vậy là bí bách. Nhưng đối với tôi, đó là một niềm vui!

Lou cafe – nơi bán niềm vui và tiếng cười

bạc sỉu ở Lou cafe 2

Ngồi ngoài hiên tâm sự chuyện thế gian

Cứ mỗi khi mùa lạnh kéo về, Đồng Hới đón những cơn mưa tầm tã, Lou lại trở thành điểm đến yêu thích của tôi. Tôi thường gọi một ly bạc sỉu theo quán tính – món mà tôi nghĩ là đỉnh của đỉnh. Ngồi bên hiên nhà, ngắm mưa rơi. Thi thoảng lại lén nhìn em trai anh chủ đang tỉ mỉ làm việc ở căn phòng bên cạnh. Công việc của anh đó là một thợ may túi xách. Tôi cũng không rõ những bộ váy cưới lộng lẫy ở tầng 2 có phải là anh may hay không. Nhưng nhìn cách anh tỉ mẩn từng đường chỉ cho những chiếc túi da, tôi thích vô cùng!

Anh chị chủ ở đây cũng vô cùng thân thiện. Nếu vô tình bắt được tần số của cặp vợ chồng hài hước này, bạn sẽ ngồi buôn dưa lê ở Lou cả một ngày mà không biết mệt. Nhiều lúc khách tới, vì đang bận buôn chuyện nên hai vợ chồng cứ đùn đẩy nhau việc pha chế. Thực sự rất buồn cười!

Tôi còn nhớ lần đầu hẹn hò, tôi cũng đến Lou. Tưởng rằng mình sẽ có một buổi hẹn đầy tuyệt vời với cây và nắng. Thì không, anh chị chủ góp chuyện một cách đầy tự nhiên. Và thế là cuộc hẹn 2 người của chúng tôi đã trở thành một buổi tụ họp của nhóm bạn 4 người. Mà cái thời xưa bé ấy đã dám yêu đương công khai gì đâu, chúng tôi yêu lén ba mẹ đấy chứ. Xui sao người yêu tôi lúc đấy lại quên mất chị chủ là người quen của mẹ mình. Vậy là từ đó về sau, chúng tôi chưa ghé lại Lou lần nào. Liệu chăng có đi thì cũng có thêm vài ba cái bóng đèn. Chứ để chị chủ biết, mách lại với mẹ thì toi (cười).

Rồi cũng có một cái Tết năm đó, tôi cùng hội bạn ghé Lou chơi cào tố. Ban đầu chỉ là muốn đổi tiền với anh chủ. Tại chúng tôi chơi nhỏ, ván 2 nghìn, 5 nghìn thôi. Vậy mà anh chủ sau khi đổi tiền xong cũng lao vào chơi chung. Chị chủ bồng theo đứa con nhỏ chạy ra cũng bị cuốn vào. May ngày hôm đó cũng vắng khách chứ không chắc khách tự pha chế chứ chủ ham chơi quá rồi!

Bạc sỉu ở Lou cafe – đỉnh của chóp!

bạc sỉu 20k

Vị ngon khó cưỡng như tình đầu khó phai

Đỉnh nhất ở Lou có lẽ là vị bạc sỉu siêu siêu ngon. Đồng Hới này lắm quán cà phê lắm, quán nào chả có bạc sỉu. Nhưng mà vị bạc sỉu ở Lou rất khác. Cho dù anh chị chủ còn có cả Cacao, nước ép,… nhưng tôi vẫn u mê mỗi ly bạc sỉu 3 tầng. Ngọt vừa đủ, đắng cũng vừa đủ. Bùi bùi, béo béo. Tôi không nghĩ tâm hồn mình nặng đến mức một năm 365 ngày, ngày nào cũng đầy tâm sự để giải tỏa cùng một ly bạc sỉu. Tôi nghĩ tôi uống bạc sỉu vì đó là bạc sỉu ở Lou (đúng vậy, tôi không uống bạc sỉu ở những quán khác). Tôi mê hương vị, mê không gian quán, mê cả con người.

Không phải lúc nào, Lou cũng giống nhau

Tuy nhiên, Lou cũng khá phóng thoáng và đôi khi điều đó không hợp nét tính cách của tôi. Sẽ có những buổi tối Lou rộn ràng với tiếng rít thuốc lào, tiếng nhạc xập xình, tiếng trò chuyện ồn ào,… Mỗi người sẽ có một sở thích riêng cho mình và Lou hoàn toàn đáp ứng được điều đó. Bạn muốn yên tĩnh, Lou có. Bạn muốn nhộn nhịp, Lou cũng có. Quan trọng là bạn đến Lou vào thời điểm nào!

Post a Comment

Blog Hành Trình Du Lich: Lập kế hoạch & chia sẻ chuyến đi. Powered by Thanktrip!

Follow us on